Xin em hãy tự trọng

Đăng bởi: polang
06.11.2015

 

26 tuổi, tôi gặp anh khi làm việc trong cùng một công ty và anh là sếp của bộ phận Marketing còn tôi chỉ là nhân viên vừa mới hết thời gian thử việc. Tôi xinh đẹp lại có bằng thạc sĩ nên tôi lúc nào cũng tràn đầy tự tin.

26 tuổi, tôi gặp anh khi làm việc trong cùng một công ty và anh là sếp của bộ phận Marketing còn tôi chỉ là nhân viên vừa mới hết thời gian thử việc. Tôi xinh đẹp lại có bằng thạc sĩ nên tôi lúc nào cũng tràn đầy tự tin. Có rất nhiều người theo đuổi tôi nhưng tôi lại chẳng ưng ai cả chỉ khi gặp anh. Anh là một người khá đẹp trai, lại đầy học thức hơn nữa lại vô cùng tốt bụng và khéo léo được rất nhiều người quý mến.

Xin em hãy tự trọng | Truyện tình buồn

Chúng tôi gặp nhau trong lần đi cùng thang máy lên công ty và cả hai đã có cuộc trò chuyện vui vẻ và sau khi biết làm trong cùng một công ty thì chúng tôi thường xuyên gặp nhau hơn. Sau đó tôi thường xuyên nhận được tin nhắn của anh khi thì rủ đi ăn chưa, khi thì rủ tôi đi xem phim, có lúc lại mời tôi đi cà phê. Những lần đi đó đã khiến cho chúng tôi hiểu về nhau hơn và tôi dần si mê anh.

Anh cũng có tình cảm dành cho tôi nhưng lại chưa một lần ngỏ lời hay tỏ ý muốn gần gũi với tôi. Điều này khiến tôi lo lắng, bởi vì anh có rất nhiều người theo đuổi. Có người còn mạnh dạn nhắn tin tỏ tình cho anh, khiến tôi hoang mang. Tôi chỉ cần họ biết tôi là bạn gái anh, chắc chẳng có ai dám có ý nghĩ gì với anh nữa.

Nhiều đêm nhớ anh, tôi không ngủ được, tôi biết mình yêu anh thật lòng rồi. Và vì muốn giữ anh bên mình mà tôi đã phạm phải sai lầm lớn. Hôm đó là sinh nhật của tôi, tôi mời anh đến nhà ăn tối. Chúng tôi ăn tối trong không khí rất vui vẻ, hòa hợp và có một chút lãng mạng do tôi chuẩn bị.

Ăn xong, tôi nhờ anh cài giúp phần mềm diệt virus cho chiếc máy tính trong phòng ngủ. Vì tôi đã có ý định từ trước nên trong lúc anh ngồi trước máy tính, tôi đã âm thầm cởi cúc chiếc áo sơ mi của mình ra và kéo nhẹ nhàng chân váy để cho nó dễ tụt. Sau đó tôi gọi anh ơi, tôi cố áp ngực của mình lên vai anh để khi anh quay lại thì nhìn thấy nhưng trái lại với những suy đoán của tôi, anh không quay lại ôm mà nhẹ nhàng cài lại cúc áo ngực và nói: “Xin em hãy tự trọng !”.

Sau đó anh bảo đã cài xong máy tính cho tôi và xin phép ra về. Còn lại mình tôi trong căn phòng với đủ thứ cảm giác. Nào là xấu hổ, nào là cay đắng và cả hận thù. Tôi hận anh vì anh đã sỉ nhục tôi. Và vì nỗi hận thù này tôi đã tự nhủ với lòng sẽ làm anh phải hối hận. Tôi là một người rất tự tin và có thể nói là cao ngạo vậy mà lại bị anh từ chối thẳng thừng thế này, đúng là một nỗi nhục ê chề.

BÌNH LUẬN ()

Thông tin bạn đọc

  • Vui lòng nhập Họ & Tên.

  • Phần có gắn (*) là thông tin bắt buộc nhập.

Thông Báo

Xem Thêm:

 

HẤP DẪN TRÊN LANG